Hậu phương của bà chủ Happyland (Tạp chí Doanh Nhân Đất Việt - 03/2012)

Đối với người phụ nữ có thể coi là thành đạt – Tổng giám đốc Tập đoàn Khang Thông, có trên 20 công ty thành viên - ấy, hậu phương vững vàng và ấm áp của chị là sự chăm lo ân cần và tình yêu thương bao la của người cha, nguồn an ủi từ những đứa con và sự động viên khích lệ từ những người bạn bè gần xa của chị. Đặc biệt, chị có một chiếc hộp đựng những lá thư mà chị luôn giữ gìn như báu vật vì đó không chỉ là những lời khuyên quý báu, những lời động viên kịp thời và những tình cảm chân thành, để qua đó, chị cảm nhận hết ý nghĩa về từng ngày sống của mình…

Có lần, tôi đưa đoàn doanh nhân Malaysia đến văn phòng Tập đoàn Khang Thông, ở lầu 9 tòa nhà số 67 Nguyễn Thị Minh Khai, quận 1, TPHCM, để tìm hiểu và đặt vấn đề đầu tư vào khu phức hợp giải trí Happyland ở Bến Lức, Long An, một trong những dự án lớn nhất của Tập đoàn Khang Thông. Làm việc xong, chị Phan Thị Phương Thảo, chủ tịch Tập đoàn Khang Thông, khoe với tôi lá thư chị mới nhận được từ một người chưa quen – giáo sư tiến sĩ Hoàng Việt, đang giảng dạy tại một trường đại học danh tiếng ở Mỹ, có vợ là một tiến sĩ kinh tế đang làm việc cho một tập đoàn đa quốc gia trụ sở tại Mỹ. Lá thư với lời lẽ mộc mạc, chân tình đã khiến người phụ nữ với trái tim nhạy cảm ấy xúc động bồi hồi.


Ông Hoàng Việt viết: “Tôi là người gốc TPHCM, vừa rồi có về Việt Nam nói chuyện cho chính phủ về cấu trúc nền kinh tế thị trường ở Việt Nam. Tôi tình cờ mua được tại một siêu thị sách ở Hà Nội cuốn Nhịp đập của cuộc sống của Nhà xuất bản Công An Nhân Dân. Tôi rất ấn tượng với bài viết Cô gái quê trở thành nhà doanh nghiệp tầm cỡ, còn vợ tôi đã khóc nhiều lần khi đọc đi đọc lại bài viết ấy. Vì sao vợ tôi khóc? Bởi bà sinh ra và lớn lên trong sự giàu sang và được học hành bài bản ở Pháp và ở Anh, sau đó làm việc và định cư tại thủ đô Hoa Kỳ. Cũng là người phụ nữ nhưng chị Thảo có một quãng đời đầy tăm tối, cơ cực, dần dần tiến lên thành Tổng giám đốc Tập đoàn Khang Thông hoạt động đa lĩnh vực, nổi tiếng ở Việt Nam và khu vực các nước Đông Nam Á. Bài viết về chị Thảo có những chi tiết đắt giá làm tôi cũng không cầm được nước mắt: Chắt chiu được mấy chục ngàn đồng bỏ dưới đáy giỏ, nhưng xuống Bến xe miền Tây bị kẻ xấu lừa lấy mất. Ba ngày đi lang thang khắp các đường phố Sài Gòn xin việc, trong bụng không có một thứ gì, chỉ xin nước uống cho căng bụng rồi đi tiếp…Cũng may chị được nhận vào làm thuê ở một tiệm ăn ở Chợ Lớn. Hằng tháng chị cố tiết kiệm những đồng lương ít ỏi của mình gửi về quê giúp ba má nuôi các em ăn học…Nhiều tháng lao động nặng nhọc đủ mọi việc, kể cả giặt quần áo thuê cho mấy chị bạn làm việc cùng tiệm…”.

Giáo sư Hoàng Việt viết tiếp: “Tôi đã đọc rất nhiều sách, nếu xếp chồng số sách đó lại sẽ cao bằng ngôi nhà mấy tầng, tiếng Việt có, tiếng Anh, tiếng Pháp cũng nhiều nhưng tôi vẫn ấn tượng và nhớ mãi những chi tiết trong bài Cô gái quê trở thành nhà doanh nghiệp tầm cỡ vì những chi tiết đó được tác giả Hải Luận chắt lọc từ những câu chuyện, những giai đoạn và hoàn cảnh éo le nhất của chị Thảo. Chính đạo đức, ý chí, lòng kiên nhẫn và tính sáng tạo của người phụ nữ ấy đã lấy được nước mắt của tôi và vợ tôi… Bài viết rất ít đề cập đến chuyện chị Thảo giàu có như thế nào. Nếu bài báo cứ kể chuyện về chuyện chị Thảo có bao nhiêu nhà cao tầng, bao nhiêu khu công nghiệp, mấy trăm chiếc ô tô… thì chẳng ai khóc được đâu vì vợ tôi cũng có số tài sản nhiều như vậy, bà sẽ xem là bình thường nhưng lại không bình thường khi chị Thảo phải giặt quần áo thuê cho mấy chị em cùng tiệm… Sinh viên trường tôi dạy đến từ nhiều nước trên thế giới, tôi đã dịch ra tiếng Anh bài viết Cô gái quê trở thành nhà doanh nghiệp tầm cỡ để giảng dạy cho các em về con đường phát triển của một nữ doanh nhân nổi tiếng ở Đông Nam Á… Dạy sinh viên bằng con người cụ thể sẽ có tác dụng rất lớn. Tôi còn nhớ câu nói của Bác Hồ: Một tấm gương tốt có tác dụng hơn một trăm bài diễn văn. Cuốn sách Nhịp đập của cuộc sống còn là một món quà giá trị cho hai đứa con tôi đang học đại học ở Hoa Kỳ. Chúng nó đọc rất kỹ từng từ trong bài viết về chị Phương Thảo và nói, lúc nào về Việt Nam sẽ tìm gặp chị Thảo, xin chữ ký và xin được bắt tay chị… Tôi phải về Hoa Kỳ gấp để dự một cuộc hội thảo về suy giảm kinh tế toàn cầu, nên viết vội cho chị Thảo mấy dòng tâm sự trước khi rời sân bay Cam Ranh. Cảm ơn chị Thảo đã giúp cho gia đình tôi một bài học đắt giá, không đo đếm được bằng tiền”.

Lần khác, khi tôi đến thăm chị Thảo tại văn phòng công ty, chị lại lấy từ trong chiếc hộp đưa tôi một xấp thư, trong đó có những lá thư do các con chị viết gửi mẹ, lời thư thật ngây thơ, dễ thương, đầy ắp tình yêu thương và sự ngưỡng mộ dành cho mẹ Thảo, nhưng xúc động nhất là những lá thư do cụ Phan Huấn Chương, ba chị Thảo viết cho chị. Đọc những là thư của cụ, tôi không chỉ ngạc nhiên vì nét chữ nắn nót, bay bướm của cụ mà còn  xúc động với những lời thư thể hiện sự quan tâm, chăm sóc đặc biệt của một người cha dành cho cô con gái giỏi giang của mình. Cụ viết: “Thảo con, Ba rất nể phục trước khả năng làm việc tuyệt hảo của con: Chỉ vỏn vẹn có 5-6 giờ chợp mắt cho cả 24 giờ, thậm chí có nhiều đêm thức trắng mà con vẫn hoàn thành nhiều việc hệ trọng, không chỉ cho Khang Thông mà cho cả hội từ thiện, phụ nữ, doanh nghiệp… Khả năng đó không chỉ kéo dài một tháng, một năm mà cả hàng thập niên. Chỉ có những ai đã học tập và thấm nhuần gương Bác Hồ và là cháu ngoan của Bác Hồ mới có khả năng này. Ba rất vui và hãnh diện về con nhưng cũng vô cùng lo ngại cho sức khỏe của con vì khả năng con người không phải là vô hạn. Hơn nữa con của con đều còn rất nhỏ mà con thì đã ngoại tứ tuần, nên ba buộc phải nhắc nhở và khuyên con: Dù phải đối phó với hàng núi công việc cũng phải dành ra vài giờ thư giãn, sống cho riêng mình để có sự cân bằng giữa tinh thần và thể chất, cụ thể là vài giờ cho tennis, bơi lội hoặc thể dục thể hình”.

Trong một lá thư khác, cụ viết: “Khang Thông không hề chao đảo trước cơn cuồng phong kinh tế hiện nay mà còn vững tiến về phía trước với chỉ một mình con lèo lái. Một thương hiệu Khang Thông non trẻ mà đã đóng góp cho xã hội một khối lượng từ thiện đáng nể so với những thương hiệu tầm cỡ khác. (Số tiền Khang Thông dành làm từ thiện lên đến trên 20 tỷ đồng – NV). Chính con đã xua đi nỗi tuyệt vọng của ba trong cơn bạo bệnh vừa qua. Nhưng đã làm người thì không ai toàn vẹn cả. Sau một chuỗi dài ưu điểm của con, còn vài khuyết điểm con cần khắc phục: Cần kiệm, nhẫn nại, hòa nhã là những yếu tố làm nên nghiệp lớn. Việc tiêu tiền cũng là hệ trọng, con cần lưu tâm mỗi khi chi một số tiền quan trọng. Xài đúng chỗ thì bao nhiêu cũng không tiếc nhưng phí phạm thì một đồng cũng không chi…”. Ở một đoạn khác, cụ lại khuyên con gái: “Trong cơn thịnh nộ, con nên dằn lại, chậm rãi uống vài ngụm nước mát, từ từ lấy lại bình tĩnh, phân tích phải trái rồi hãy đưa ra những lời ôn tồn mà rắn rỏi, có sức thuyết phục thay vì nặng lời la rầy, trách mắng lỗi lầm của cấp dưới…bằng ngược lại con đã vô tình đẩy dần những cộng sự giỏi của mình ra khỏi công ty, mà thiếu những cộng sự giỏi thì ta không làm được việc lớn…”.

Đọc những lá thư Tổng giám đốc Tập đoàn Khang Thông đang lưu giữ, tôi phần nào hiểu được động lực để một người phụ nữ học vị không cao nhưng vẫn làm nên được việc lớn như chị. Dù có thể gọi là khá thành đạt nhưng chị vẫn rất chân thành, giản dị và cởi mở với tất cả mọi người.

Có lần, chị kể với tôi, vì sao chị đặt tên khu giải trí phức hợp 350ha ở Bến Lức là Happyland: Chị luôn mơ ước có được một khu giải trí mà ở đó du khách có thể cảm nhận được chiều sâu lịch sử Việt Nam, sự phong phú của nền văn hóa các dân tộc Việt hòa quyện với nền văn hóa các dân tộc trên thế giới. Ở đó, du khách khi đặt chân đến sẽ có cảm giác êm đềm, hạnh phúc như đến một xứ sở thần tiên. Không rành tiếng Anh nhưng luôn nghĩ đến hai chữ hạnh phúc, chị hỏi một cộng sự: Hạnh phúc trong tiếng Anh có phải là “happy” không. Người công sự xác nhận đúng. Chị lại nghĩ ở Hồng Kông có Disneyland, vậy thì ở đây mình sẽ có Happyland. Những cộng sự của chị đã đưa ra nhiều cái tên để gắn với chữ “land” của chị nhưng không có đáp án nào hay hơn của của chị. Thế là cả tập thể quyết định chọn “Happyland”. Chị… happy đến mất ngủ và càng nghĩ càng thấy sao mình… happy đến thế!

(Ngọc Yến – Doanh Nhân Đất Việt)

Các tin khác




Hình ảnh

Thông tin cần biết

Tỉ giá ngoại tệ
( Nguồn : EXIMBANK )
Tỉ giá chứng khoán
HOSE HASTC
Mã CK TC Khớp lệnh +/-
Giá KL
Tỉ giá vàng
( Nguồn : Cty SJC Hà Nội )

Thống kê truy cập